Sau thời gian huấn luyện, chị được phân công trực báo vụ, tuy nhiên chị chưa được trực ca chính. Bởi lẽ ngày ấy, sự đánh phá của không quân Mỹ rất ác liệt, đòi hỏi các chiến sĩ tiêu đồ đánh dấu tọa độ đường bay không những phải tuyệt đối chính xác mà còn cần phải có kinh nghiệm tích lũy và bản lĩnh vững vàng.

leftcenterrightdel
Bà Nguyễn Thị Hường (bên phải) cùng đồng đội cũ. Ảnh: QUÝ HOÀNG

Tối 18-12-1972, chị Hường nhận ca trực từ 18 giờ, theo kế hoạch mỗi ca trực khoảng 4 tiếng thì kết thúc. Trước lúc vào trực, chị được thủ trưởng đơn vị thông báo trước hàng quân: “Kể từ hôm nay đồng chí Nguyễn Thị Hường được đảm nhiệm ca trực chính thức”. Chị vui mừng khôn xiết vì đúng tháng 12 chị cũng vừa tròn một tuổi quân. Sau đó, chị được đồng chí trung đội trưởng phân công phụ trách mạng tiêu đồ 292. Lúc 18 giờ 30 phút, chị nhận tín hiệu đài bạn báo về máy bay địch đang bay vào Hà Nội. Các chị đánh dấu tọa độ trên bản đồ, phát hiện số tốp máy bay, đường bay, thời gian... Lúc này mọi người chưa biết là máy bay B52. Đang tập trung đánh dấu tọa độ đường bay trên bản đồ thì chị nhận tín hiệu tình báo từ đài bạn nhắc lại lần nữa, chị thấy có nhiều điểm khác lạ so với các lần trước đây. Với kiến thức và kinh nghiệm đã học, linh tính như mách bảo chị đây chính là máy bay B52. Vậy là đế quốc Mỹ đã đem B52 ra đánh phá Thủ đô Hà Nội thân yêu rồi! Một thoáng do dự, chị quyết định báo cáo chỉ huy: “Tốp máy bay tôi đang “bắt” được ở tọa độ trên bản đồ chính là tốp B52 đang bay vào Hà Nội”. Ngay lập tức, sở chỉ huy báo động toàn đơn vị vào cấp I, không khí trong chỉ huy sở bỗng chốc khẩn trương và trang nghiêm lạ thường, không có tiếng cười nói ngoài những mệnh lệnh được phát ra... Bấy giờ, ai ở vị trí công tác nào thì ở yên đó, không được đi lại, mọi người tập trung vào từng việc của mình. Chị rất hồi hộp và căng thẳng, vì đây là buổi tối đầu tiên chị đảm nhiệm trực chính nên rất lo lắng về chuyên môn, kinh nghiệm chưa có nhiều, đến khi đồng đội lấy tai nghe cắm vào máy thu tín hiệu tiếp sức cho chị thì chị thấy yên tâm hơn. Chị tự nhủ mình, phải tập trung tinh thần hơn nữa để theo dõi được chính xác tọa độ đường bay. Nghe tín hiệu đài bạn to, rõ hơn, nhưng máy bay đến nhiều, tung nhiễu dày đặc, tín hiệu chuyển về dồn dập nhưng chập chờn, lúc có lúc không. Một tay chị kẹp 2 bút chì để đánh dấu tọa độ đường bay, một tay áp chặt tai nghe để nghe rõ.

leftcenterrightdel
Chiến sĩ thông tin Nguyễn Thị Hường. Ảnh tư liệu

Anh Nguyễn Quốc Hân, một trong những báo vụ giỏi của đơn vị, tuy không đảm nhiệm trực mạng nhưng có nhiệm vụ đứng bên cạnh kèm tăng cường khi có tình huống, liên tục chỉnh máy để nghe tín hiệu cho rõ. Sau khi chị phát hiện ra tốp B52 đầu tiên thì các mạng khác sau đó cũng bắt được tín hiệu na ná như vậy (Chỉ huy sở có 5 mạng tiêu đồ từ 290 đến 294. Mỗi mạng hai người, nếu người này chưa bắt được thì người khác nhìn số tốp). Lúc này, tín hiệu tình báo kéo đến nhiều, đánh dấu không kịp nữa, tốp này mất, tốp kia đi, bàn tay chị đi chì thoăn thoắt. Một đồng chí cán bộ trong sở chỉ huy vỗ nhẹ vào vai chị tỏ vẻ hài lòng làm cho chị càng vững tin hơn. Cả phiên trực lẽ ra bình thường kết thúc lúc 22 giờ, nhưng hơn 4 giờ sáng 19-12 các chị mới được lệnh thay ca. Như vậy, cả ca trực hôm ấy kéo dài hơn 8 giờ, gấp đôi ngày thường. Rời khỏi sở chỉ huy, ai cũng mệt mỏi và căng thẳng, chân tay cảm giác như rã rời, song ai cũng hồ hởi, phấn khởi khi được chỉ huy đơn vị nhận xét ca trực đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ. Đặc biệt chị Hường-nữ tiêu đồ viên vừa được đảm nhiệm ca trực chính buổi đầu tiên đã đánh dấu trên bản đồ xác định chính xác tọa độ đường bay của tốp B52 đầu tiên bay vào Hà Nội, giúp chỉ huy các cấp nhận định và chỉ huy kịp thời các lực lượng phòng không-không quân đánh trả máy bay địch. Với thành tích này, năm 1978 chị được tặng thưởng Huân chương Chiến công Hạng ba do Chủ tịch nước Tôn Đức Thắng ký tặng.

Tháng 10-1976, chị Hường chuyển ngành về Xí nghiệp May I Hải Dương rồi xây dựng gia đình. Chồng chị là cựu chiến binh Sư đoàn 320, trước khi hai người nên duyên vợ chồng, anh đã có 10 năm ở chiến trường B3. Anh chị có hai người con, cuộc sống của gia đình tuy chưa dư giả nhưng cũng thật đủ đầy hạnh phúc. Nhớ lại những năm tháng hào hùng của tuổi trẻ, nhất là 12 ngày đêm tháng 12-1972, chị Hường cho biết: “Đó là những năm tháng đẹp nhất của mình vì đã hiến dâng tuổi trẻ vào chiến thắng chung của dân tộc, cùng quân dân Thủ đô viết nên bản hùng ca “Hà Nội-Điện Biên Phủ trên không” bất diệt”.

LÊ QUÝ