“Sáu bìm bịp”

Trong ngôi nhà cấp bốn đặc trưng của vùng sông nước Nam Bộ, cô Sáu Hường chuyện trò xởi lởi với khách, nụ cười hiền hậu luôn nở trên môi. Nhắc lại một thời ngang dọc, cô kể: “Thời đó có biết sợ là chi đâu, thấy kẻ địch hà hiếp dân lành, ức lắm. Tôi tham gia du kích địa phương với mong muốn đánh đuổi chúng ra khỏi quê hương để có cuộc sống yên bình. Ngày đầu, tôi đảm nhận công việc đưa thư cho bộ đội và đi thăm dò các đồn địch đóng trong làng, xã để báo về cơ sở. Sau này được chỉ huy tin tưởng, tôi còn làm nhiệm vụ đưa đón cán bộ, dẫn đường cho bộ đội đi công đồn khắp nơi…”.

leftcenterrightdel
Nữ du kích Sáu Hường thời trẻ. Ảnh do nhân vật cung cấp.

Sáu Hường vào đội du kích nhờ sự động viên, ủng hộ nhiệt tình của ba cô. Ông là liệt sĩ Nguyễn Văn Dặm. Cô Sáu Hường kể: “Hôm ấy, một mình ba đột nhập vào đồn địch trong làng 3 lần lấy súng. Bọn chúng treo thưởng hai mươi cây vàng cho những ai bắt được ba tôi. Từ đó, gia đình mới biết ba tham gia cách mạng và phải di chuyển chỗ ở để tránh nguy hiểm đến tính mạng. Năm 1965, ba tôi lên huyện họp thì bị địch phục kích, bắn chết giữa cánh đồng ấp Nhơn Thuận (Nhơn Thành Trung, Tân Trụ, Long An”.

Mất đi người ba thân yêu, Sáu Hường càng căm phẫn quân Mỹ, ngụy. Cô biến đau thương thành sức mạnh để tiếp bước con đường của ba. Từ một cô bé thơ dại mang trong lòng nỗi thương nhớ ba, đến khi trưởng thành, cô đi theo phong trào quân dân miền Nam nổi dậy chống ấp chiến lược, phá thế kìm kẹp của Mỹ, ngụy. Hễ nghe tin quân địch chuẩn bị đi càn, dùng xe bọc thép đàn áp cuộc biểu tình của nhân dân là cô lại cùng các chị em du kích phối hợp với bộ đội địa phương và bộ đội chủ lực đắp mô giữa lộ, cài lựu đạn để ngăn cản cuộc hành quân của chúng. Không chỉ vậy, cô còn tích cực vận động bạn bè cùng trang lứa tham gia đội du kích địa phương.

Mùa xuân năm 1968, khi cuộc chiến diễn ra ngày càng ác liệt, công tác đưa đón cán bộ, chiến sĩ gặp nhiều khó khăn. Không e sợ, cô mưu trí đưa đoàn cán bộ và bộ đội vượt qua các “hàng rào” kiểm soát của địch trên dòng sông Vàm Cỏ, men theo các con lạch đến cơ sở an toàn. Có nhiều ngày từ sáng tới tối, cô luôn ở trên chiếc xuồng ba lá, túc trực đưa người đi thực hiện nhiệm vụ. Một thân một mình lặn lội trên sông, các anh giải phóng quân thương quý và đặt cho cô biệt danh “Sáu bìm bịp”.

Nói về tình cảm của mình dành cho những người lính quân giải phóng, cô chia sẻ: “Tôi thương các anh bộ đội miền Bắc. Dù phải xa gia đình, các anh vẫn một lòng vì miền Nam ruột thịt, để rồi nhiều anh ngã xuống không một ngày được trở về nơi chôn nhau cắt rốn. Biết các anh nhớ nhà, nhớ quê hương nên tôi xem các anh như những người anh trai. Việc đưa đón các anh cũng phải cẩn thận, chu đáo vì các anh chưa quen vùng sông nước quê tôi”.

Cuộc gặp bất ngờ sau 45 năm

Đầu năm 1970, lúc quân ta phá thành công cuộc mít tinh biểu dương lực lượng của Trần Văn Hương, nguyên thủ tướng chính quyền Sài Gòn đang vận động tranh cử chức phó tổng thống thì bị địch phát hiện, truy sát. Nhiều đồng chí hy sinh, một số còn sống thì bị truy lùng ráo riết. Trong lúc đó, Sáu Hường đã có mặt kịp thời giấu các anh vào căn hầm bí mật mà cô đào sẵn trong khu vườn hoang đầy cỏ dại và cây cối rậm rạp ở gần thôn Cây Tài để phòng lúc nguy cấp.

Hai ngày sau, địch dàn hàng, hung hăng dùng lưỡi lê cày xới từng tấc đất và phát hiện ra căn hầm bí mật. Những người trong hầm bị địch bắn chết, chỉ còn anh Nghĩa (lính đặc công Bộ tư lệnh Miền) bị thương và bị bắt về tra khảo. Đêm sau ngày anh Nghĩa bị bắt, Sáu Hường và 3 đồng đội đã có cuộc đột nhập vào nơi giam giữ để giải thoát cho anh. Tuy nhiên, anh Nghĩa bị chúng dùng dây xích còng chân và tay nên không thể thoát ly. Trước khi quay trở ra, cô dặn anh Nghĩa: “Hãy cố gắng chịu đựng, giữ khí tiết của người chiến sĩ cộng sản. Đồng đội và cơ sở tin tưởng ở anh, một chiến sĩ kiên trung”. Kể tới câu chuyện anh Nghĩa, giọng nói cô nấc nghẹn không nên lời. Gặp được anh mà không thể cứu, trong lòng cô đau đớn vô cùng. Từ đó, cô không còn tin tức và cứ nghĩ anh đã hy sinh.

45 năm sau, thật bất ngờ khi đoàn làm phim của Chương trình Điều ước thứ 7 do VTV3 - Đài Truyền hình Việt Nam tổ chức cho cô hội ngộ một người bạn tại nhà tù Phú Quốc. Ở đây, cô đã trực tiếp nhìn thấy một gương mặt rất thân quen trong ký ức, nhưng lại chưa thể nhận ra, để rồi vỡ òa trong niềm hạnh phúc khi người ấy chính là Nguyễn Thế Nghĩa, người đồng chí năm xưa vẫn còn sống...

BIỆN CƯỜNG