Đúng 17 giờ ngày 14-2-1972 (Ba mươi Tết Nguyên đán Nhâm Tý), tôi cùng 3 đồng chí của Tiểu đoàn, trong đó, đồng chí Trần Văn Thái là tổ trưởng, vào trinh sát cao điểm 1468. Đây cũng là lần đầu tiên tôi đi trinh sát và đảm nhiệm hướng tiến công. Lúc đầu, tôi vô cùng lo lắng. Đến 24 giờ, chúng tôi bắt đầu bò qua hàng rào trong cứ điểm, địch dùng hỏa lực bắn cầm canh. Mỗi lần như thế, tôi lại căng mắt quan sát. Tuy thời tiết rất lạnh nhưng tôi cảm thấy mặt nóng bừng vì tập trung cao độ quan sát địch. Điểm cao 1468 có 5 hàng rào và một số lô cốt... Sau hơn một giờ trinh sát, chúng tôi bắt đầu cơ động ra vị trí tập kết. Trên đường về, tôi bỗng nhớ nhà vô cùng, nghĩ khi ấy mọi người đang quây quần bên nồi bánh chưng chuẩn bị đón Giao thừa.
    |
 |
| Trung tướng Nguyễn Trọng Thắng (bên trái) tại buổi gặp mặt truyền thống Trung đoàn 141, Sư đoàn 312 (tháng 12-2025). Ảnh do tác giả cung cấp |
Sáng 15-2 (mồng Một Tết), tôi về đơn vị. Anh em phần tôi 3 chiếc kẹo và 5 điếu thuốc lá Trường Sơn. Đây cũng là kỷ niệm sâu sắc về cái Tết thứ năm xa nhà của tôi. Ngày hôm sau, đơn vị chúng tôi nhận lệnh tiến công điểm cao 1468. Tôi trực tiếp chỉ huy hướng thứ yếu của Trung đội 3 (15 người). Vũ khí mang theo là 2 giá mìn định hướng ĐH10 và 3 quả bộc phá nặng 15kg để phá hàng rào.
Trên đường hành quân, pháo địch bắn liên tục về phía đội hình chúng tôi. Lúc gần tới vị trí tập trung, tôi và đồng chí Thái rẽ cây tìm đường thẳng hướng vào cứ điểm địch. Đến 2 giờ sáng, chúng tôi đã vào vị trí xuất phát tiến công (cách địch khoảng 300m). Tôi cùng các đồng chí: Hạ sĩ Trương Văn Nhượng, Tiểu đội trưởng (quê ở Nam Hà); Hạ sĩ Trần Ngọc Hồi (quê ở Nam Hà) và chiến sĩ Dung (quê ở Vĩnh Phú) trực tiếp đặt mìn ĐH10 sát hàng rào ngoài cùng của địch. Xong nhiệm vụ, chúng tôi lui về phía sau chờ lệnh 5 giờ sáng bắt đầu nổ súng tiến công.
Đúng 5 giờ, một tiếng nổ rung mặt đất, chớp lửa rất lớn ở hướng chủ yếu. Lúc này, pháo ta bắt đầu bắn dồn dập chế áp, sau đó chúng tôi cho điểm hỏa mìn định hướng. Có tình huống bất ngờ, chúng tôi điểm hỏa cả 3 kíp điện, dây nổ và dây cháy chậm nhưng mìn vẫn không nổ. Trong khi đó, các loại hỏa lực địch bắn ra như vãi đạn, pháo sáng rực bầu trời nhìn rõ hướng cửa mở và lô cốt đầu cầu của chúng ở ngoài cùng. Tôi nghĩ mìn không nổ thì sẽ không hoàn thành nhiệm vụ. Rất may là trong lúc chuẩn bị, tôi đã dự phòng 2 bộ kíp, dây cháy chậm để ở túi áo ngực. Nhờ đó, tôi và anh Nhượng khẩn trương lên đặt 2 bộ kíp dự phòng vào 2 giá mìn rồi điểm hỏa.
Khi tôi và anh Nhượng chạy được khoảng 20m thì nằm xuống, 2 giá mìn cùng nổ đã quét sạch 5 hàng rào của địch. Sau tiếng mìn nổ, đất cát phủ đầy người nhưng tôi và anh Nhượng cùng ôm nhau, người sặc mùi khói mìn. Tôi lệnh cho 3 chiến sĩ dùng súng B40, trung liên bắn cấp tập vào điểm cao 1468 và lệnh cho toàn trung đội xung phong đánh thẳng vào đội hình của địch. Trong trận đánh này, đồng chí Nhượng đã tiêu diệt 5 tên địch, được tặng danh hiệu dũng sĩ và Huân chương Chiến công hạng Ba. Trung đội chúng tôi tiêu diệt 25 tên địch, góp phần cùng Đại đội tiêu diệt hoàn toàn cao điểm 1468. Chiến công này đã góp phần cùng Tiểu đoàn giải phóng khu vực Sảm Thông, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ trong Chiến dịch Cánh Đồng Chum-Xiêng Khoảng đợt 2 năm 1972.
Trung tướng NGUYỄN TRỌNG THẮNG, Nguyên Cục trưởng Cục Nhà trường, Bộ Tổng Tham mưu